Kiên Giang Tiểu Thư
Cầu thang bên ngoài để lên balcony của Treehouse
Cái treehouse lọt thỏm vào nằm chễm chệ ngay chính giữa bốn cành cây lớn cành lá rậm rạp của cây Maple ở phía sau vườn xinh xắn làm sao. Cái treehouse thật đẹp, nằm giữa một vị trí thơ mộng vô cùng .Đây là cái treehouse có một không hai ở tại thành phố tôi ở . Cả xóm nơi vợ chồng tôi cư ngụ, Tây Tàu Ấn Độ vv đều kháo nhau về cái Tree House của căn nhà 661 nầy . Ôi cái nhà chòi của tui đã thành hình đến nỗi mà tui cũng không thể ngờ được.. Đó là quà sinh nhựt mà hai vợ chồng tui đã tặng con trai năm 2000 , lúc đó cháu vừa lên 9 . Cái treehouse được hoàn thành cũng mất ròng rã cả tháng trời. Ngày nào cũng như ngày nấy khi ăn sáng xong là Bố Con nó ra sân sau quần với cái Treehouse . Kẻ cưa, người đụt.Kẻ khuân, người vác..Cũng may là nhà giáo nên nhà tôi mới có những ngày hè để làm chuyện đó . Ông Bắc kỳ của tui vừa làm mà vừa cằn nhằn không ngớt ( Bắc kỳ là chúa cằn nhằn mà .. Thiệt là ghét của nào trời trao liền của ấy trời ạ ! ! )
Tôi cứ nhớ cái buổi sáng hôm đó lựa lúc ổng đang vui tôi liền ỉ ôi với ổng
- Để em nói cái nầy cho Bố nghe nha
Ổng đang pha cà phê ổng quay phắt lai liền .Ổng không biết chuyện gì sắp xảy đến cho ổng đây, vậy mà ổng còn làm bộ giễu
- Cái gì nữa đâỵ Anh sợ nhứt là cái câu "em nói cái nầy cho Bố nghe" quá chừng chừng rồi . Rôi ổng mát mẻ hỏi tui
-Chuyện gì đó em. Bộ có Project mới cho anh hả ?
Tui hí hửng nắm tay ổng và nói ngay
- Nè Bố! Bố làm cái treehouse cho thằng Bê nhe Bố
Ổng như bị điện giựt ổng lấp ba lấp bấp
-Em nói cái gì nào . Ở tai thành phố mà bày đặt Treehouse , tree ... tree ... house . Rồi ổng tiếp luôn một mạch
![]() |
| Vũ Nam & Tố Lan nơi Tree house |
- Em là chúa bày đặt mọi chuyên. Hai mẹ con nhỏ to thế nào mà có cái chuyện thằng con đòi Bố làm cái Treehouse cho Nó , bộ hết cái đòi , cái muốn rồi sao ? . Anh là thầy giáo chứ có phải là nhà xây cất, kiến trúc sư đâu mà em bày, em vẽ ra đủ chuyện vậy
Tôi nhoẻn miệng cười và nói
- Thì tại anh biểu em hỏi Sinh nhật con coi nó muốn cái gì ? Em hỏi nó bảo là Nó muốn cái Treehouse, bây giờ anh còn kết tội người ta nữa là làm sao
Miệng ổng nói thế chứ xem ông ta cũng khoái chí lắm vì tận thâm tâm ông ông cũng nghĩ chắc là mình cũng handyman lắm mới được Vợ ngõ lời như thế . Tui đi guốc trong bụng ổng mà . Tui đánh liền một đòn tâm lý ngay
-Thì Bố nó có khéo tay vợ con mới bày cái nầy cái kia chớ bộ
Ổng coi bộ cũng khoái lắm rồi nhưng còn làm bộ làm tịch cho ra vẻ ta đây là quan trọng không ai bằng
-Thì khéo , nhưng mà hết cái bày sao mà bày làm cái treehouse . Cái đầu của em toàn là nhừng chuyện cắc cớ, quỷ quái không ai bằng
Tôi xuống nước giả bộ năn nỉ
- Em biết Bố làm được em mới bày . Nha Bố! Please! con nó muốn cái Treehouse quá chừng chừng
Ổng hấy tui một cái rồi tự nhiên mở cửa đi thẳng ra sau vườn . Vừa đi ổng vừa lầm bầm
-Muốn thì nói đi còn bày đặt kéo thằng con vào để làm eo làm xách người ta
Tui chúm chím cười va nháy thằng con
- Bố chịu làm rồi đo' Bê
![]() |
Thằng con tui sinh năm Mùi con dê nên ở nhà gọi nó là Bê bê . Trong khai sinh nó tên là HoàngNam . Nội cái chuyện đặt tên cho Nó cũng đủ thấy ổng như thế nào . Con ổng là HoàngNam thì tức nhiên ổng là Vua rồi . Nói chơi cho vui chớ cùng tội nghiệp ổng là con trai duy nhứt của gia đình nên ổng cũng muốn có một mụn con trai để nối dõi tông đường . Đã có 2 đứa con gái rồi, tui biết ổng thèm một đứa con trai lắm .Hồi chưa có Nó ổng hay than thở
- Chẳng lẽ Bố đi coi Hockey hoặc đi câu cá cuối tuần dắt con gái đi cùng sao
Nói như vậy nghìa là ổng thèm có con Trai quá xá . Trời cũng thương cái bữa thằng nhỏ chào đời tui nghe ổng kêu lên mà tui ứa nước mắt
- Con trai em ơi . Được con trai rồi
Mấy ông Bác Sĩ và y tá trong phòng sanh lúc đó cũng chẳng biết cái thằng cha Á Đông, mũi tẹt da vàng nầy nói cái giống gì , nhưng hình như họ hiểu sự sung sướng của ổng . Tui thấy họ bắt tay ổng và nói " Congratulation ". Hôm sau tui còn ở nhà thương ổng đi làm khai sanh cho thằng nhỏ . Tui nói với ổng
- Anh có tính đặt tên gì cho con chưa mà đi làm khai sanh
Ổng cười chúm chím ( khi khoái chuyện gì ổng hay cười điệu như vậy ) và nói một cách ngon ơ
- Tên con là Hoàng Nam
- Anh có giởn không vậy . Anh làm như con anh là hoàng tử không bằng
-Thì là hoàng tử của Bố Nó được rồi
Tui nói luôn
-Người ta cười chết , ngươi ta sẽ nói anh tưởng mình là vua nên đặt tên con như vậy. Không được đâu .
Nhưng kết cuộc rồi con tui cũng mang cái tên Hoàng Nam hết sức là Việt Nam trong khai sanh của Nó . Mới ngày nào mới có nó mà bây giờ nó đã là một thanh niên năm thứ hai Đại Học
Trở lại cái chuyện Treehouse . Nghe lời tôi xúi dại tới lúc bắt đầu vào mới thấy là khó . Ổng đòi làm cái nhà nhỏ rồi dựng lên phía trên của cái nhà xe . Tui không chịu vì đặt như vây đâu có phải là Treehouse vì Treehouse phải là cái nhà cất trên cây. Nghe tui giải thích vậy ổng tức quá ổng nói
-Làm tàng hoài, có giỏi thì làm đi. Giỏi bày , giỏi xúi, ai mà không biết như vậy phải đợi Cô giải thích . Khó là làm sao đặt cái nhà ở chính giữa cái cây kìa
Tui nói liền
- Dễ ơt, Bố cưa bớt một tàng cây chính giữa cho em đi , chỉ chừa 4 nhánh còn lại thôi sẽ có chỗ đặt cái nhà lên hà
Suy nghĩ một lúc ổng gật gật gù gù rồi bảo
- Vậy mà nghĩ không ra. Thiệt là phải cúi đầu khâm phục cái tài design của em . Hồi đó phải chi em học Kiến Trúc có lý hơn không ?
Rồi theo cái cách của tôi cái treehouse được đặt đúng vị trí của nó, bốn phía là cây bao bọc chung quanh rợp một màu xanh thật đẹp mắt . Tui còn bày cho ổng làm thêm cái balcony, cái cầu thang để leo lên và bốn phía đều có cửa sổ .Ổng nghe lời làm theo tui thiệt là đẹp hết xẩy . Bạn bè ổng đến nhà chơi phục ổng quá xá . Ổng cùng mát lòng mát dạ, chiều nào cũng ra sân, nhâm nhi vài chai bia và ngắm cái công trình đầy mỹ thuật cuả mình . Tôi còn nhớ cái mùa World Cup năm đó ổng mượn cái Treehouse của thằng nhỏ kéo mấy ông bạn lên đó vừa coi Tivi vừa nhậu ( tui có để Ti vi trong cái nhà chòi đó nữa nghe )Nhậu xong xỉn xỉn không có ông nào dám trèo xuống đành kéo nhau nằm lăn dưới sàn mà ngủ luôn tới sáng . Muỗi đốt đêm đó đả luôn là đả . Nhiều khi vui miệng ổng hay nói với bạn bè ổng thấy thương hết sức
-Thiệt là vợ muốn còn hơn là trời muốn
Thế mà cái Treehouse tính đến hôm nay đã 11 tuổi . Lâu lâu ổng thấy tui đi vòng vòng như xem xét cái gì ổng hay hỏi mát
- Còn kiếm cái chuyện gì nữa để desgin cho anh làm nữa không em mà coi bộ em có vẻ đăm chiêu quá vậy ?
Thật ra đâu phải tui hành hạ gì ổng cho cam. Bộ ổng không thấy tui hãnh diện về ổng hay sao. Ổng khéo tay lắm bạn ạ, hai bàn tay ổng có đủ 10 cái hoa tay mà .Nhớ mấy đứa con tui hồi nhỏ đồ chơi cái gì hư là chị em nó bảo nhau " Để Bố sửa". Hạnh phúc gia đình tui là thế ấy . Hai cô công chúa, một hoàng tử như vậy đủ lắm rồi .
Mai là sinh nhựt thứ 20 của con . Cái Treehouse vẫn còn đó theo thời gian. Cái treehouse vẫn còn đó ôm ấp biết bao ân tinh của tình chồng nghĩa vợ chúng tôi bên trời tha hương nầy. Từ những ngày đầu dắt díu nhau đến phương trời nầy cho đến ngày hôm nay. Nó vẫn còn đó như một chứng tích để con thấy tình yêu Bố Mẹ dành cho con như thế nào. Phải thế không con? Thương chúc Con yêu sinh nhật thứ 20 thật đầy hạnh phúc .
Happy birthday Hoàng Nam
Kiên Giang Tiểu Thư




4 comments:
Toi da co lan den nha 2 ong ba choi, da co leo len cai treehouse nay. Phai noi rang anh Nam kheo tay lam va rat thuong vo thuong con.
Day dung la mot gia dinh hanh phuc.
Than, QA
Nam ơi,
đọc thấy vui cho gia đình bạn, hạnh phúc và lo lắng cho nhau. Xa gia đình, xa quê hương nhưng vẫn còn 1 gia đình nhỏ để lo và để yêu, mừng cho bạn. Một đoạn tự thuật ngắn, hành văn dí dỏm, nhưng cho người đọc thấy hết các khung cảnh lẫn hành động trong đó, mình đọc và cảm động lắm. Bên VN mình cũng lo cho gia đình rất nhiều, cũng nhờ học từ trường Cao thắng ra, nên mình cũng như bạn biết làm đủ thứ, khi con còn nhỏ (Cubi- Trần Anh Luân 1982), mình đã đóng xe đẩy cho con, cả cái nôi con nằm, cái ghế khoét lổ đặt cái bô bên dưới cho con ngồi ị mà không té, nhưng khác bạn là do khi đó nghèo quá làm gì có tiền mua nên phải tự làm mà thôi, mà ở VN khi đó làm cực lắm, toàn bộ làm bằng tay, không như bây giờ có máy đủ cả. Có cái mình hơn bạn đó nghe, là may đồ cho con bằng đồ cũ của mình, lộn trái lại, may đủ kiểu cho nó, ai thấy cùng không biết mua ở đâu mà có đồ đẹp vậy, cũng do không có tiền mua đồ mới cho con. Và cũng nhờ có nghề may mà khi tốt nghiệp ĐH Kiến Trúc, đi làm không đủ sống, mình đã có 1 thời gian sống bằng nghề may đó. chua chát cho trí thức VN không Nam.
Khi sinh đứa sau (Tony- Trần Quang Lâm1991) thì mình đã làm có tiền, tất cả đều đi mua, không còn cảm giác thấy "đả" với các thành quả của mình, mà cũng chẳng còn thời gian để làm. Đến giờ này thì bỗng dưng sợ làm nặng. đúng là có tuổi, chậm hơn nhiều, mình cùng 80kg, muốn xuống cân mà không xuống được, thôi chấp nhận tuổi già sồng sộc đến.
Vài hàng gởi bạn, mong 2 vợ chồng khỏe mạnh, con cái thành đạt, nếu có dịp nên dẫn bọn nhỏ về VN,
Bạn thân - TQLiem
Bà xã Nam Vu viết truyện ngắn hay quá. Chồng thì khéo tay ( hoa tay 10 ngón), ngày xưa có tài ăn nói ( ngày nay chắc càng điêu luyện), lại học cả trường kịch nghệ sân khấu ( cho nên diễn rất nghề), lại lãnh đạo các bạn ( ở trường học, ko phải ở nhà ).
Đúng là một đôi vợ chồng trời cho ( ko có ý nói là trò chơi ). Hì hì !
Tri Nam
Cam on anh Nam,
chuyen de thuong lam … e con nho hoi con nho em thich duoc anh Nam lam cho may cai long den giay xinh thietla xinh ma e cat giu rat qui … vi no vua ti mi vua dep mau sac rat nhe nhang …
Mung anh chi gia dinh hanh phuc.
Thai Hoa
Post a Comment